Xưa con Công với con Quạ làm bạn với
nhau thân lắm, vì hai con cùng xấu cả. Hồi đó Công vẫn còn rất xấu xí chứ không
đẹp như bây giờ, Quạ và Công con nào con nấy bộ lông cũng đều xám xịt như vừa mới
rúc ở bùn lên. Quạ và Công vì biết mình xấu nên chỉ chơi với nhau chứ không dám
chơi với những loài chim khác.
Riêng Công thì còn xấu hơn cả Quạ,
đầu Công thì bé tẹo không hề cân xứng với người, thêm vào nữa là cái cổ Công
thì dài ngoằng ngoẵng nên trông rất khó coi.
Một hôm Công và Quạ ngồi nói chuyện
với nhau,
Công bảo Quạ rằng:
- Bạn Quạ, họ nhà chim chúng ta,
nhiều người có áo đẹp. Chị Vàng Anh có chiếc áo vàng rực rỡ. Chú Vẹt có áo xanh
tươi mát. Có áo đẹp mà múa thì thích lắm nhỉ! Chúng mình đi tìm thuốc vẽ về vẽ
lại bộ lông trắng đi.
Quạ bằng lòng. Hôm sau, hai bạn gặp
nhau. Chúng tìm được đủ màu: son đỏ, nghệ vàng, chàm xanh, phẩm lam tím…
Quạ bảo Công:
- Bạn ngồi xuống đây tôi vẽ cho bạn trước.
(Ảnh minh họa: Internet)
Quạ vẽ khéo lắm. Mỗi chiếc lông của
Công đều có mặt trăng với những tia sáng vàng. Trên mình, trên cổ Công, Quạ tô
màu xanh óng ánh. Bộ lông của Công tuyệt đẹp, chú chim nào trông thấy cũng phát
thèm. Các con chim khác đều khen:
- Chao ôi, Công có chiếc áo đẹp tuyệt vời.
Công thích lắm, xòe đôi cánh ra khoe cùng bạn.
Đến lượt Công vẽ cho Quạ. Công định
vẽ cổ Quạ màu đen có khoanh trắng, hai cánh màu vàng, mình và lưng màu tía.
Công mới vẽ xong cái cổ đen có khoanh trắng thì chợt nghe tiếng ríu rít, biết
bao nhiêu chim con ở phía đông bay lại.
Quạ liền hỏi :
- Các bạn đi đâu mà kéo đàn, kéo lũ như thế?
Đàn chim nói:
- Chúng tôi nghe đồn ở dưới phương nam có thật nhiều gạo, nhiều gà, và rất nhiều
đồ ăn ngon khác… Chúng tôi rủ nhau đi kiếm ăn đây. Anh làm gì đấy? Hay ta cùng
đi một thể?
Quạ nghe nói, trong lòng háo hức
muốn đi theo đàn chim kia ngay lập tức. Quạ mới nói với Công rằng:
- Mau lên, mau lên, bạn cứ đổ tất
cả các màu lên mình tôi cũng được.
Công nói:
- Bạn chịu khó đứng im, chiều nay tôi sẽ vẽ xong, ngày mai chúng ta cùng có áo
hoa rực rỡ, cùng nhau dạo chơi…
- Nhanh lên, nhanh lên… Quạ vừa nói vừa nhảy ùm vào chậu phẩm đen. Thế là từ đó
trở đi, Quạ đành khoác trên mình bộ lông đen thui…
Quạ bay đi kiếm ăn không còn nghĩ
gì đến xấu với đẹp nữa. Nhưng đến lúc ăn no trở về, quạ thấy con cò trắng muốt
bay qua trông thấy nó mà cười. Quạ tức lắm, bèn ngắm lại mình thì ôi thôi… Quạ
thấy mình đen thui thủi, thiệt xấu xí, thẹn quá bèn bay đi trốn…
Từ đó, không ai còn thấy Quạ đâu nữa, trừ ở những nơi hoang dã vắng vẻ.







0 nhận xét:
Đăng nhận xét