ĐĂNG KÝ

Cập nhật sẽ được gửi tới email bạn

Translate

Vận động giúp phát triển chiều cao của trẻ

Ngoài việc ăn uống đầy đủ dưỡng chất để giúp cho con phát triển chiều cao của mình thì bên cạnh đó việc vận động cũng rất quan trọng...

Thực phẩm tốt cho hệ tiêu hóa của trẻ

Với những trẻ bại não vấn đề tiêu hóa là một bệnh hay gặp ở trẻ. Vì vậy bố mẹ nên để ý đến chế độ ăn uống của con.

Thực phẩm kích thích chiều cao cho trẻ

Chiều cao của trẻ cũng là nỗi quan tâm rất lớn của các bậc làm cha làm mẹ. Làm thế nào để giúp trẻ tăng chiều cao và có một sức khỏe tốt cho trẻ?

Nguyên nhân và cách khắc phục biếng ăn ở trẻ

Từ trước đến nay việc biếng ăn ở trẻ luôn là nỗi quan tâm hàng đầu của các ông bố bà mẹ. Làm sao cho để trẻ không biếng ăn nữa và nguyên nhân do đâu khiến trẻ như vậy ?

Thực phẩm tốt và không tốt cho trẻ

Có một số loại thực phẩm không tốt cho trẻ nhỏ. Và các mẹ nên hạn chế cho bé sử dụng. Chúng ta cùng điểm lại những thực phẩm không tốt cho bé nhé!

Hiển thị các bài đăng có nhãn TRUYỆN VIỆT NAM. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TRUYỆN VIỆT NAM. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2016

BÀI HỌC ĐẦU TIÊN CỦA GẤU CON


          Ngày chủ nhật Gấu con xin phép mẹ ra đường chơi cùng các bạn. Gấu mẹ dặn: Con chơi ngoan nhé. Nếu làm sai điều gì, con phải xin lỗi. Được ai giúp đỡ thì con phải cảm ơn.
BÀI HỌC ĐÂU TIÊN CỦA GẤU CON

        Gấu con tung tăng chạy nhảy và mải lắng nghe chim Sơn Ca hót nên va phải bạn Sóc khiến giỏ nấm văng tung toé ra đất. Gấu con vội vàng khoanh tay và lễ phép nói:
+  Cảm ơn bạn Sóc!
 Nói xong Gấu con cúi xuống nhặt nấm bỏ vào giỏ giúp Sóc. 
Sóc ngạc nhiên nói:
+  Sao Gấu con lại cảm ơn, phải nói xin lỗi chứ!
       Mải nhìn Khỉ mẹ ngồi chải lông cho Khỉ con nên Gấu con bị trượt chân, rơi xuống hố sâu. Gấu con sợ quá kêu thất thanh:
 + Cứu tôi với! Ai cứu tôi !!!
Bác Voi ở đâu đi tới liền đưa vòi xuống hố và nhấc bổng Gấu con lên mặt đất. Gấu con luôn miệng:
+ Cháu xin lỗi bác Voi, Cháu xin lỗi bác Voi!
         Bác Voi cũng rất ngạc nhiên liền nói:
+ Sao Gấu con lại xin lỗi, phải nói cảm ơn chứ!
Về nhà, Gấu con kể lại chuyện cho mẹ nghe. Gấu mẹ ôn tồn giảng giải:
Con nói như vậy là sai rồi. Khi làm đổ nấm của bạn Sóc, con phải xin lỗi. Còn khi bác Voi cứu con ra khỏi hố sâu, con phải cảm ơn
Con nhớ rồi ạ! - Gấu con vui vẻ nói.



SỰ TÍCH CẦU VỒNG


         Xưa lắm rồi, các màu trên mặt đất bỗng dưng cãi nhau. Màu nào cũng tự cho rằng mình là tuyệt hảo, quan trọng nhất, hữu ích nhất và được ưa chuộng nhất.

SỰ TÍCH CẦU VỒNG

(ảnh minh họa :internet)

Cầu vồng và biểu tượng của hy vọng và sự hoà giải
                Màu lục bắt đầu: 
Dĩ nhiên là tôi quan trọng nhất. Tôi là biểu tượng của sự sống và niềm hi vọng. Tôi được chọn để tạo thành cỏ cây. Thiếu tôi cảnh vật sẽ tiêu điều. Hãy nhìn vạn vật xung quanh, các bạn hẳn thấy tôi đúng.
               Màu xanh ngắt lời: 
Bạn chỉ nghĩ đến những gì trên mặt đất, hãy ngước nhìn trời xanh và dõi ra biển biếc. Từ đáy biển sâu đến chín tầng mây cao, sự sống tồn tại được đều nhờ vào nước. Trời xanh bao la mang hình ảnh của sự thanh bình. Nếu không có thanh bình muôn loài ai nấy cũng sẽ xác xơ.
               Màu tím cãi lại:
 Tôi là màu của sức mạnh. Từ vua quan đến hàng giáo phẩm đều chọn màu của tôi vì tôi tượng trưng cho quyền uy và thông thái. Ai ai cũng sẵn sàng lắng nghe và tùng phục.
               Màu vàng cười vang:
 Sao toàn là chuyện nghiêm túc quá thế. Tôi cho rằng chỉ có tôi mới mang lại niềm vui và sự ấm áp cho đời mà thôi. Này nhé, mặt trời vàng, mặt trăng vàng, các vì sao vàng, tất cả đem lại sự vui tươi và nụ cười cho toàn thế giới. Vắng tôi là thiếu hẳn đi niềm hân hoan.
                 Đến lượt màu cam tự khen:
 Tôi là màu của sức khỏe, của sự đổi mới. Có lẽ tôi là một màu quí vì tôi phục vụ mọi nhu cầu của con người. Tôi mang các sinh tố quan trọng nhất, hãy nhìn các loại trái cây thì biết. Tôi ít khi có mặt nhưng khi tôi nhuộm bầu trời bình minh hay bầu trời hoàng hôn, vẻ đẹp mê hồn của tôi khiến không còn ai nhớ đến các bạn nữa.
               Màu chàm tiếp lời, giọng nhỏ nhẹ nhưng quyết liệt: 
Các bạn hãy nghĩ đến tôi xem nào. Tôi là màu của sự tĩnh lặng. Phải để ý đến tôi vì thiếu tôi, các bạn sẽ trở nên hời hợt, thiếu sâu sắc. Tôi đại diện cho tâm hồn, ý tưởng và sự tinh tế. Ai cũng cần tôi để có được một cuộc sống cân bằng cũng như tạo nên sự khác biệt. Tôi hữu dụng cho lòng tin, những giây phút trầm tư, an lạc nội tâm.
             Đến lúc này màu đỏ không thể kiềm chế được nữa, quát to: 
Ta đây mới đích thị là “SẾP”. Ta là máu, là sinh lực. Ta là màu báo nguy, màu của sự can đảm. Ta là lửa. Ta là màu của đam mê, của tình yêu, của hoa hồng, của hoa anh túc… Thiếu ta, địa cầu sẽ ảm đạm như mặt trăng kia.
         Và rồi các màu lại tiếp tục khoe khoang; mỗi màu tự cho mình mới là quan trọng thật sự. Cuộc tranh cãi càng lúc càng căng thẳng, bỗng nhiên một tia chớp xẹt đến, tiếp theo ngay sau là một tiếng sét to. Mưa như thác đổ xuống các màu khiến chúng phải sát cánh lại để che chở cho nhau.
         Mưa nói:
 Thật là ngốc nếu các bạn mãi chống đối nhau. Các bạn không biết rằng mỗi màu được tạo ra cho một mục đích rõ ràng sao? Mỗi màu đều có một tính cách độc nhất và đặc biệt trong thế giới này. Hãy bắt tay nhau và cùng đến với tôi.
Các màu nghe có lý và làm theo đề nghị của mưa. Chúng đến bắt tay nhau.
Mưa khuyên tiếp: 
Từ giờ trở đi, khi nào mưa mỗi bạn hãy nổi lên thành một cầu vồng trên bầu trời để chứng tỏ các bạn đã chung sống hòa bình. Cầu vồng là hình ảnh của sự hy vọng và hòa giải.


XE LU VÀ XE CA

       Có một chiếc xe lu và một chiếc xe ca cùng đi trên một con đường. 
XE LU VÀ XE CA
(ảnh minh họa: internet)
        Xe lu dáng vẻ thô kệch, lăn từng bước chậm chạp, còn xe ca có bề ngoài gọn gàng, phóng nhanh vun vút. Thấy vậy xe ca chế nhạo xe lu :
  - Xe lu ơi ! Cậu đi chậm như rùa ấy ! Hãy xem tớ đây này !
      Nói rồi, xe ca phóng vụt lên, bỏ xe lu ở lại đằng sau. Xe ca tưởng mình thế là giỏi lắm.
Nhưng tới một quãng đường bị hỏng và lầy lội, xe ca không thể đi qua được, đành phải đổ lại. Người ta đổ đá cuội xuống chỗ lầy lội. Bấy giờ xe lu mới tiến lên, đi lên đống đá và lăn qua lăn lại nhiều lần. Chẳng mấy chốc, mặt đường trở nên bằng phẳng. Nhờ vậy mà xe ca mới có thể đi qua được.
        Xe ca đã hiểu rằng tuy xe lu đi chậm chạp, dáng vẻ lù lù, thô kệch nhưng xe lu làm cho những con đường bằng phẳng để cho các xe khác đi lại dễ dàng. Từ đấy xe ca không bao giờ chế giễu xe lu nữa.



GIỌT NƯỚC TÍ XÍU

       Tí Xíu là một giọt nước. Quê ở biển cả, họ hàng anh em nhà chúng đông lắm và ở khắp mọi nơi, ở biển cả, ở sông ngòi, ao hồ, ở trên trời, ở cả dưới đất...

GIỌT NƯỚC TÍ XÍU

 (ảnh minh họa: internet)
Tí Xíu là một giọt nước. Quê ở biển cả, họ hàng anh em nhà chúng đông lắm và ở khắp mọi nơi, ở biển cả, ở sông ngòi, ao hồ, ở trên trời, ở cả dưới đất...
       Một buổi sáng biển lặng, Tí Xíu cùng các bạn đuổi theo các lớp sóng nhấp nhô. Ông Mặt Trời thả ánh sáng rực rỡ xuống mặt biển. Bọn Tí Xíu reo vui trong sóng nhẹ và trong ánh nắng chan hoà. 
Chợt có tiếng ông Mặt Trời cất lên.
-Tí Xíu ơi ! Cháu có đi với ông không ? 
Tí Xíu ngẩng nhìn. Chú đáp giọng rất khẽ, chỉ có ông Mặt Trời là nghe thấy.
- Đi làm gì ạ ?
Ông Mặt Trời cười bảo :
 “Trên mặt đất thiếu gì việc, chỗ nào chẳng cần”. Tí Xíu vui lắm. Nhưng sực nhớ mình là giọt nước không thể bay theo ông Mặt Trời được. 
Chú hỏi :
-Cháu nặng lắm làm sao bay lên được.
- Không lo, ông Mặt Trời nói ồm ồm, ông sẽ làm cho cháu biến thành hơi. Nói xong ông Mặt Trời vén mây, chiếu thật nhiều ánh sáng xuống biển, Tí Xíu rùng mình và biến thành hơi. Chú chỉ kịp nói với biển cả :
- Chào mẹ, con đi ! Mẹ chờ con trở về.
Tí Xíu từ từ bay lên...
Tí Xíu nhập bọn với các bạn. Lúc đầu chúng bay là là xuống biển rồi chúng hợp thành một đám mây mỏng rời mặt biển bay vào đất liền. Gió nhẹ nhàng đưa Tí Xíu lướt qua những dòng sông lấp lánh như bạc. Xế chiều, ông Mặt Trời toả những tia nắng chói chang hơn lúc sáng. Không khí oi bức... Bỗng từ đâu một cơn gió lạnh thổi tới. 
Tí Xíu reo lên :
- Mát quá các bạn ơi ! Mát quá
Tí Xíu và các bạn nhảy nhót, múa lượn vui thích. Nhưng rồi trời mỗi lúc một lạnh. Tí Xíu thấy rét. Các bạn chú cũng thấy rét. Chúng xích lại gần nhau thành một đông đặc toàn những chú bé giọt nước nhỏ li ti. Bọn Tí Xíu không bay cao lên được nữa, chúng xà xuống thấp, thấp dần.
Một tia sáng vạch ngang bầu trời. Rồi một tiếng sét đinh tai vang lên. Gió thổi mạnh hơn. Bọn Tí Xíu níu lấy nhau thành những giọt nước trong vắt. Chúng thi nhau ào ào tuồn xuống đất... Cơn giông bắt đầu.


BÁC SĨ RÙA KHÁM BỆNH


          Bác sĩ Rùa mở một phòng khám bệnh bên bờ con sông nhỏ. Một hôm, Cua hớt hải chạy đến tìm bác sĩ Rùa và thông báo:
-    Bác sĩ ơi, có rất nhiều bạn cá bị bệnh nặng. Mong bác sĩ hãy tới giúp các bạn cá đi!
Bác sĩ Rùa vội vàng đeo túi dụng cụ rồi cùng Cua bơi lên phía đầu nguồn. 
Ôi, có bao nhiêu là bệnh nhân cá cần phải điều trị! Bên tai bác sĩ Rùa luôn vang lên tiếng kêu đau đớn của những chú cá nhỏ tộ nghiệp: 
BÁC SĨ RÙA KHÁM BỆNH
(ảnh minh họa: internet)
" Bác sĩ ơi, chúng cháu đau lắm, mệt lắm"
Đầu tiên, bác sĩ Rùa khám cho một chú Cá Rô nhỏ và ngạc nhiên thốt lên:
-    Kỳ lạ thật, sao đầu cháu lại bị sưng to thế này?
Rồi khám cho một chú Cá Lóc, bác sĩ Rùa lại xót xa:
-    Ôi, mắt cháu sắp hỏng mất rồi! Tội nghiệp cháu quá!
Bỗng một chú Cá Trê với cái lưng cong queo bơi tới và than khóc:
-    Bác sĩ ơi giúp cháu với, toàn thân cháu ê ẩm!
Bác sĩ Rùa băn khoăn tự hỏi:
 " Tại sao lại có nhiều bệnh nhân thế này?"... " chắc có điều gì không ổn nơi đây".
 Và rồi...bác sĩ Rùa khịt khịt mũi khi thấy có mùi gì hôi hôi... Thế là, bác  sĩ vội bơi đi kiểm tra. Chẳng cần bơi đâu xa, bác sĩ Rùa đã phát hiện bốn, năm vòi thoát nước thải của con người xối xuống khúc sông nhỏ bé này.
 "Thật khủng khiếp quá!" - Bác sĩ Rùa thầm thốt lên.
Bơi về phòng khám, bác sĩ Rùa thông báo:
-    Gay rồi, các cháu phải lập tức rời khỏi khúc sông này vì nguồn nước nơi này bị ô nhiễm nặng.
     Thế là cả bầy cá nhỏ tội nghiệp vội vàng khăn gói bơi ngược về phía cuối dòng sông. Các loài tôm, cua, ếch, nhái... cũng lên đường theo. Suốt dọc con sông, nơi chúng đi qua chỗ nào cũng một màu đen ngòm! Có những khúc sông nổi đầy xác các bạn cá, tôm... vì không kịp chạy. Thật tội nghiệp biết bao!
   Cùng bầy cá, tôm... bơi đi tránh xa nguồn nước ô nhiễm, bác sĩ Rùa ngậm ngùi lo âu: " Biết bao giờ dòng sông mới trong sạch trở lại để những con vật bé nhỏ, dễ thương thế này được trở về?"



QUẠ VÀ CÔNG


         Xưa con Công với con Quạ làm bạn với nhau thân lắm, vì hai con cùng xấu cả. Hồi đó Công vẫn còn rất xấu xí chứ không đẹp như bây giờ, Quạ và Công con nào con nấy bộ lông cũng đều xám xịt như vừa mới rúc ở bùn lên. Quạ và Công vì biết mình xấu nên chỉ chơi với nhau chứ không dám chơi với những loài chim khác.
      Riêng Công thì còn xấu hơn cả Quạ, đầu Công thì bé tẹo không hề cân xứng với người, thêm vào nữa là cái cổ Công thì dài ngoằng ngoẵng nên trông rất khó coi.
Một hôm Công và Quạ ngồi nói chuyện với nhau, 
Công bảo Quạ rằng:
- Bạn Quạ, họ nhà chim chúng ta, nhiều người có áo đẹp. Chị Vàng Anh có chiếc áo vàng rực rỡ. Chú Vẹt có áo xanh tươi mát. Có áo đẹp mà múa thì thích lắm nhỉ! Chúng mình đi tìm thuốc vẽ về vẽ lại bộ lông trắng đi.
Quạ bằng lòng. Hôm sau, hai bạn gặp nhau. Chúng tìm được đủ màu: son đỏ, nghệ vàng, chàm xanh, phẩm lam tím… 
Quạ bảo Công: 
- Bạn ngồi xuống đây tôi vẽ cho bạn trước.
QUẠ VÀ CÔNG

(Ảnh minh họa: Internet)

Quạ vẽ khéo lắm. Mỗi chiếc lông của Công đều có mặt trăng với những tia sáng vàng. Trên mình, trên cổ Công, Quạ tô màu xanh óng ánh. Bộ lông của Công tuyệt đẹp, chú chim nào trông thấy cũng phát thèm. Các con chim khác đều khen: 
- Chao ôi, Công có chiếc áo đẹp tuyệt vời. 
Công thích lắm, xòe đôi cánh ra khoe cùng bạn.

Đến lượt Công vẽ cho Quạ. Công định vẽ cổ Quạ màu đen có khoanh trắng, hai cánh màu vàng, mình và lưng màu tía. Công mới vẽ xong cái cổ đen có khoanh trắng thì chợt nghe tiếng ríu rít, biết bao nhiêu chim con ở phía đông bay lại.
Quạ liền hỏi :
- Các bạn đi đâu mà kéo đàn, kéo lũ như thế?
Đàn chim nói:
- Chúng tôi nghe đồn ở dưới phương nam có thật nhiều gạo, nhiều gà, và rất nhiều đồ ăn ngon khác… Chúng tôi rủ nhau đi kiếm ăn đây. Anh làm gì đấy? Hay ta cùng đi một thể?

Quạ nghe nói, trong lòng háo hức muốn đi theo đàn chim kia ngay lập tức. Quạ mới nói với Công rằng:
- Mau lên, mau lên, bạn cứ đổ tất cả các màu lên mình tôi cũng được.
Công nói: 
- Bạn chịu khó đứng im, chiều nay tôi sẽ vẽ xong, ngày mai chúng ta cùng có áo hoa rực rỡ, cùng nhau dạo chơi… 
- Nhanh lên, nhanh lên… Quạ vừa nói vừa nhảy ùm vào chậu phẩm đen. Thế là từ đó trở đi, Quạ đành khoác trên mình bộ lông đen thui…

Quạ bay đi kiếm ăn không còn nghĩ gì đến xấu với đẹp nữa. Nhưng đến lúc ăn no trở về, quạ thấy con cò trắng muốt bay qua trông thấy nó mà cười. Quạ tức lắm, bèn ngắm lại mình thì ôi thôi… Quạ thấy mình đen thui thủi, thiệt xấu xí, thẹn quá bèn bay đi trốn… 
Từ đó, không ai còn thấy Quạ đâu nữa, trừ ở những nơi hoang dã vắng vẻ.



ĐÔI BẠN TỐT


       Thím Vịt bận đi chợ xa đem con đến gửi bác gà mái mẹ. Gà mái mẹ gọi con ra chơi với Vịt con. Gà con xin phép mẹ dẫn Vịt con ra vườn chơi và tìm giun để ăn. Gà con nhanh nhẹn đi trước. Vịt con lạch bạch theo sau.
       Thấy Vịt con chậm chạp, Gà con tỏ ra không thích lắm. Ra tới vườn, Gà con lấy hai chân bới đất tìm giun. Ngón chân của Vịt có màng không bới đất được. Vịt con cứ lạch bạch khiến đất bị nén xuống. Gà con không tài nào tìm giun được.
        Gà con tức quá nói với Vịt con : 
- Bạn chẳng biết bới gì cả, bạn đi chỗ khác chơi để tôi bới một mình vậy.

Vịt con thấy Gà con nổi giận với mình cũng buồn, liền bỏ ra ao tìm tép ăn.
ĐÔI BẠN TỐT

(Ảnh minh họa: Internet)
Một con Cáo mắt xanh, đuôi dài nấp trong bụi rậm, thấy Gà con đi tìm mồi một mình định nhảy ra vồ. Gà con sợ quá vội ba chân bốn cẳng chạy ra bờ ao
Gà con vừa chạy vừa kêu : “Chiếp, chiếp, chiếp!”.
Vịt con đang lặn ngụp tìm tép, nghe tiếng bạn gọi vội lướt nhanh vào bờ kịp cõng bạn ra xa. Cáo chạy tới bờ đã thấy Gà và Vịt đang ở gần ao sâu. Chờ mãi không được, Cáo liếm mép và bỏ đi.
Nhờ Vịt có đôi chân như mái chèo bơi rất nhanh mà Gà con thoát chết…
 Lúc này Gà con mới thấy việc mình đuổi Vịt con là không tốt, và xin lỗi bạn.
 Vịt con không giận mà còn mò tép cho gà con ăn.
Từ đấy mỗi khi Vịt con đến chơi. Gà con mừng tíu tít đi tìm giun cho Vịt con ăn. Gà con nhanh nhẹn đi trước, Vịt con lạch bạch theo sau. Hai bạn Gà và Vịt rất quý mến nhau.


KIẾN CON ĐI XE Ô TÔ

      Kiến con leo lên xe buýt. Kiến muốn vào rừng xanh thăm bà ngoại. Trên xe đã có dê con, chó con, khỉ con, lợn con ngồi. Có bạn trong bọn họ vào rừng hái nấm, có bạn vào rừng chơi trốn tìm, có bạn đến dạo chơi ở bên hồ ở trong rừng.
“Bim Bim”, xe dừng ở bến đón khách. 
Một bác gấu lên xe. Bác đến rừng xanh để thăm cháu. “Ngồi vào đâu bây giờ?”, chỗ ngồi đã chật kín.
- Dê con bảo: “Bác gấu ơi, đến ngồi chỗ của cháu đi bác!”.
- Chó con bảo: “Bác gấu ơi, đến ngồi chỗ của cháu đi bác!”.
- Mọi người cùng bảo: “Bác gấu ơi, đến ngồi chỗ của cháu đi bác!”.
Bác gấu nói:
 “Cám ơn các bạn, cám ơn các bạn nhỏ tốt bụng. Bác ngồi chỗ của các cháu, các cháu lại phải đứng”.
Lúc đó kiến mới leo đến bên bác gấu, cố nhoi lên và cất giọng nói:
 “Không, không, mời bác lại ngồi chỗ của cháu”.

Ảnh minh họa: Internet

(Ảnh minh họa: Internet)
Bác gấu hỏi lại: 
“Thế cháu ngồi vào đâu?”.
 Kiến con lấp láy ánh mắt một cách hóm hỉnh. Bác gấu ngồi vào chỗ của kiến con. 
“Ồ, kiến con đi đâu rồi nhỉ?”.
“Bác gấu ơi, cháu ở đây!”.
 Bên tai bác gấu vang lên tiếng của kiến. Té ra kiến con đã leo lên vai bác gấu ngồi chễm chệ trên đó.
Trên đường đi, kiến con hát cho bác gấu nghe nhiều bài hát. Những bài hát du dương quá, hay quá khiến bác gấu lim dim đôi mắt, nghẹo đầu lắng nghe

SỰ TÍCH MÈO VÀ CHUỘT

          Đời xưa, chuột vốn là một giống linh thiêng ở trên Trời. Trời giao cho nó giữ chìa khóa kho lúa của Trời. Nhưng chuột không phải là một loài đáng tin cẩn, nhận được giữ chìa khóa, cứ tự do đến mở kho rủ nhau vào ăn rả rích hết bao nhiêu là lúa.
Sau Trời biết, lấy làm giận lắm, mới không cho ở trên ấy nữa, mà đuổi xuống dưới hạ giới để sai giữ chìa khóa lẫm thóc của nhân gian.
SỰ TÍCH MÈO VÀ CHUỘT

       Nhưng chứng nào tật ấy, chuột lại rủ nhau vào lẫm thóc của người rả rích ăn no nê. Đến nỗi người phải có câu than rằng:
"Chuột kia xưa ở nơi nào ?
Bây giờ ăn lúa nhà tao thế này ?"
      Người lấy làm chua xót, mới kêu với vua Bếp. Vua Bếp liền bắt nó đem lên trả Trời và tâu rằng:
   - Chuột này vốn chuột của Thiên Đình, sao Thiên Đình lại thả nó xuống hạ giới ?
      Trời nói:
- Ừ, trước nó ở trên này giữ chìa khoá kho thóc cho ta. Nhưng bởi nó ăn vụng lúa của ta nhiều lắm nên ta không cho nó ở trên này, ta đuổi nó xuống hạ giới cho nó giữ lúa ở dưới ấy.
        Vua Bếp tâu:
- Nó xuống dưới ấy nó lại ăn vụng lúa hại lắm. Bẩm, chúng con thiết nghĩ: lúa của Trời nhiều, lúa của người ít, của Trời nó ăn không hết chớ của người nó cứ ăn mãi, thì có ngày hết cả, người đến chết đói mất. Vậy xin bây giờ lại cho nó lên trên Trời là phải.
        Trời nghe tâu, phán rằng:
- Không được. Ta đã đuổi nó đi cho xa, ta không thể cho nó lại lên đây nữa. Thôi bây giờ có một cách: Ta có một con mèo, ta cho chú đem xuống hạ giới để khi nào chuột nó ăn lúa của nhân gian thì thả mèo ra cho nó bắt chuột, rồi gầm gừ ăn chuột đi, còn khi nào nó không muốn bắt chuột, thì chú bảo con mèo cứ kêu với con chuột rằng: "Nghèo, nghèo, nghèo", thì chuột nó cũng sợ mà nó phải bỏ đi.
        Vua Bếp lạy tạ, rồi lại đem chuột và cả mèo xuống hạ giới. Rồi cứ theo như lời dạy mà làm. 
        Thành thử bây giờ khi nào mèo rình bắt được chuột, rồi mèo cứ "gầm gừ, gầm gừ" và khi nào không bắt được chuột thì mèo ngồi kêu: "nghèo, nghèo, nghèo, nghèo"… 

     Nhưng lúc ấy, mèo ngồi nghĩ lại, mới lấy làm giận vua Bếp, vì tại vua Bếp mèo mới phải xuống dương gian. Nhưng không làm gì nổi vua Bếp, mèo chỉ còn cách thỉnh thoảng vào giữa đống tro bếp để phóng uế.



GẤU CON BỊ SÂU RĂNG

Bố mẹ hãy đọc câu chuyện này cho các bé trước khi đi ngủ mỗi ngày và để các bé tự rút ra bài học cho mình nhé!
GẤU CON BỊ SÂU RĂNG

     Hôm nay là sinh nhật của Gấu con. Sơn Ca tặng cho Gấu một cây kẹo mút. Sóc Nâu thì mang đến cho Gấu con một rổ hạt dẻ rất to. Còn bạn Ong thì dành riêng tặng Gấu một hũ mật ong thơm phức. Gấu thích lắm.
GẤU CON BỊ SÂU RĂNG

       Gấu con vào phòng của mình và bắt đầu thưởng thức quà của các bạn. Gấu ăn lấy ăn để, không chừa lại phần nào. Ăn xong, Gấu lăn lên giường đi ngủ. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Gấu thấy răng ê buốt quá.
 Mẹ đưa Gấu con đến bác sĩ Hươu ngay. 
       Bác sĩ Hươu xoa đầu Gấu và nói ''Cháu bị sâu răng rồi! Hôm qua ăn bánh kẹo và đi ngủ không đánh răng đúng không nào?''
      Gấu cúi đầu không dám trả lời vì Bác sĩ Hươu đã nói đúng. Lúc này, bác sĩ Hươu lại bảo:  
''Bác sẽ gắp con sâu ra cho cháu, nhưng cháu hứa là từ nay về sau không nên ăn nhiều đồ ngọt quá và phải đánh răng trước khi đi ngủ nhé. Như vậy cháu mới không bị sâu răng và có hàm răng đẹp nhé!'' 
Gấu con vâng lời bác sĩ Hươu và cùng mẹ về nhà. 


NHỮNG CHIẾC KẸP HOA


      Bé Bông sống cùng bà trong một ngôi nhà nhỏ. Cuộc sống tuy vất vả nhưng hai bà cháu rất yêu thương nhau. Bé Bông rất ngoan, vâng lời bà và luôn bên cạnh để phụ giúp bà việc nhà.
NHỮNG CHIẾC KẸP HOA
(ảnh minh họa)
      Bà lớn tuổi nên sức yếu. Do đó hàng ngày Bông thường đi bắt cá ở con suối nhỏ gần nhà, hay hái những quả xoài, quả khế chín vàng ươm ở trước sân rồi mang ra chợ bán lấy tiền mua gạo, thịt.

       Tuy nhiên bé Bông không biết tiết kiệm. Cô bé thường dùng tất cả số tiền còn dư sau khi mua thức ăn để mua những chiếc kẹp hoa xinh đẹp. Mỗi ngày bé Bông thường mua từ hai đến năm chiếc kẹp. Về đến nhà, cô bé liền đứng trước gương, kẹp những chiếc kẹp đủ sắc màu mới mua lên tóc rồi nhìn ngắm mình mãi không thôi. Dần dần, số kẹp bé Bông mua trở nên nhiều đến nỗi chiếc hộp đã không còn chỗ để. 

      Một buổi sáng nọ bà đột nhiên bị sốt, nằm mê man trên giường. Bé Bông lục lọi khắp nhà nhưng không kiếm được đồng nào để mua thuốc cho bà. Cô bé định đi bắt cá hay hái trái cây đem bán, nhưng cá thì không có, trái thì còn non. Cô bé chợt nhớ ra:
 - Mình còn những chiếc kẹp mà.

         Thế là bé Bông vội vàng ôm hộp kẹp ra chợ, nhưng cô bán kẹp từ chối mua lại.
 Bé Bông buồn so ôm hộp kẹp về nhà. Bông thật ngạc nhiên khi thấy bà đã tỉnh, xung quanh là các cô hàng xóm. Các cô đã ghé qua cho bà uống thuốc và ăn cháo. Bông ùa vào lòng bà nức nở:
 - Bà ơi cháu sai rồi, từ nay cháu sẽ dành dụm tiền, không phung phí tiền mua kẹp nữa. 
Những chiếc kẹp tuy đẹp nhưng chẳng giúp gì cho bà cháu mình những lúc thế này. 
Nghe Bông nói, mọi người đều vui vì Bông còn bé mà đã hiểu chuyện.


NỮ THẦN MÙA XUÂN


     Sắp đến mùa xuân nên Thượng Đế mở một cuộc thi để chọn ra gương mặt đại diện cho mùa đẹp nhất trong năm này. Các tiên nữ háo hức chuẩn bị trang phục cầu kỳ để dự thi.
NỮ THẦN MÙA XUÂN

Tiên Mây nhờ thần Gió gom những vầng mây đẹp nhất dệt thành chiếc áo dạ hội sáng chói lóa.

Nàng tiên Ánh Sáng vốn được Thượng Đế cưng chiều nên đoán chắc mình sẽ được chọn. Nàng suốt ngày lo trang điểm bằng rất nhiều màu tuyệt đẹp mượn từ thần Sắc Màu đến mức xao nhãng cả việc phát sáng cho khắp thế gian, khiến trái đất chỉ còn màu xám buồn thảm.

Thiếu ánh sáng nên các khu vườn ở trái đất trở nên ủ rũ. Cây không thể ra hoa, kết trái, muông thú, vạn vật chìm trong cơn ngái ngủ, chim chóc không thèm cất tiếng hót. Những người nông dân vô cùng lo lắng, buồn bã vì họ có nguy cơ mất trắng khi vụ mùa không thu hoạch được. Họ khóc than vang vọng đến tai nàng tiên Hương. Đang bận rộn sắp xếp các túi hạt thơm để phân phát cho các loài hoa, tiên Hương vẫn nhanh chóng xuống trần tìm hiểu sự tình.

Biết chuyện, tiên Hương bay đến gặp tiên Ánh Sáng để trình bày, nhưng nàng chưa kịp nói gì thì tiên Ánh Sáng đã xua tay:
** Ta bận lắm, lúc khác hãy nói chuyện nhé!

Thế là tiên Hương phải năn nỉ tiên Mây cho mình mượn chiếc áo ánh sáng. Thần Gió giúp nàng thổi ánh sáng và các loại hương thơm khắp nơi, mang đến sức sống cho muôn loài. Nhân gian lại rộn lên tiếng nói cười, hoa nở khoe sắc khắp nơi, ong bướm rập rờn như trẩy hội.

Nghe thần Gió kể, Thượng Đế vô cùng tức giận. Người quở trách tiên Ánh Sáng và phong tiên Hương làm nữ thần mùa xuân.
Song tiên Hương từ chối:
** Thưa ngài, mùa xuân tươi đẹp là nhờ sự góp sức của mọi người như thần Gió, tiên Mây… chứ không phải công của mình con ạ.
Dù nàng không nhận danh hiệu nhưng mọi người vẫn đồng lòng tôn vinh nàng là nữ thần mùa xuân


TRUYỆN SỨ GIẢ MÙA XUÂN

Trước lúc con đi ngủ mẹ nên kể cho bé nghe những câu chuyện ngắn đầy ý nghĩa này nhé. 
Sứ giả mùa xuân
  Xưa thật là xưa, có bốn nàng tiên làm nữ hoàng của các mùa: Xuân, Hạ, Thu và Đông.
 Mỗi nàng có một cung điện lộng lẫy trên một ngọn núi cao. Chỉ khi đến mùa, các nàng mới xuất hiện. Năm ấy, không hiểu sao mùa Đông kéo dài lê thê. Cây cối và các con thú run rẩy vì lạnh. Ai cũng mong chờ, lo lắng không hiểu vì sao nàng tiên mùa Xuân trễ hẹn như vậy.
Vì thế, các con vật mở cuộc họp chọn người đi đón nàng tiên mùa Xuân và tìm hiểu nguyên do. Sư tử tự nhận mình khỏe mạnh, dũng cảm nhất nên giành quyền đi đón nàng tiên mùa Xuân. Nó hăm hở lên đường. Ngày đầu tiên, cậy sức khỏe tốt nên sư tử đi từ sáng đến tối. Càng về sau sư tử đuối sức dần, rồi không đi tiếp được bèn quay về.
Thấy sư tử bỏ cuộc, công điệu đà lên tiếng chế giễu. Nếu muốn nàng tiên mùa Xuân xuất hiện thì sứ giả phải là con vật xinh đẹp và lộng lẫy như họ nhà công. Các con vật đồng ý cử chim công đi thực hiện nhiệm vụ. Chim công lên đường cùng đoàn tùy tùng, mang theo nhiều quà và hoa đẹp… Thế nhưng, đường sá xa xôi, vất vả, cả đoàn dần mệt mỏi rồi bị ốm, hoa và quà tặng phải vứt lại trên đường. Cuối cùng, chim công đành quay về.
Đến lúc này, muông thú đã sốt ruột lắm rồi. Nếu còn chần chừ sẽ trễ mất mùa Xuân tuyệt vời. Ngay lúc ấy, chim én ngập ngừng:
* Cháu tuy kém cỏi nhưng cũng xin góp sức để mang mùa Xuân về. Mùa Đông năm nay dài quá, mẹ cháu bị ho ngày một nặng. Nếu không có ánh nắng mùa Xuân, e rằng mẹ cháu không qua khỏi. Cháu sẽ đi tìm mùa xuân. Nghe vậy, muôn loài đồng ý.
TRUYỆN SỨ GIẢ MÙA XUÂN

Dù đang ốm nhưng hay tin con đi, chim mẹ lén con vặt những chiếc lông dày nhất của mình làm áo chống rét cho con. Chim én lên đường, nó bay mãi cuối cùng cũng đến cung điện của nàng tiên mùa Xuân. Trước cửa cung điện, chim én thấy một chú chim vàng óng bị ngất. Nghĩ chú chim bị lạnh, chim én cởi chiếc áo ấm choàng cho bạn. Chú chim bỗng biến mất và nàng tiên mùa Xuân xuất hiện:
* Con là một cô bé hiếu thảo, nhân hậu và dũng cảm. Năm nay ta chậm đến nhân gian là vì các con vật không ngoan. Chúng không biết yêu thương và giúp đỡ nhau. Nhờ có con ta biết rằng điều tốt đẹp vẫn còn hiện hữu. Ta sẽ chọn con làm sứ giả cho ta.
Từ đó, mỗi khi thấy chim én bay liệng trên trời, muôn loài sẽ biết rằng nàng tiên mùa Xuân đang sắp về với nhân gian.


CHĂM SÓC, NUÔI DẠY TRẺ